Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

Món quà Valentine muộn

Bà xã kỳ này về quê chắc là thoải mái lắm. Dù phần quan trọng nhất để làm cho niềm vui của bà xã được trọn vẹn, đó là anh xã, không có mặt, nhưng anh mong em hãy đón nhận tình yêu thương và sự quan tâm của những người thân 1 cách trọn vẹn nhất.
Em hãy nên trân trọng những tình yêu thương đó, để rồi sau này anh về, em lại sẽ có lại thứ tình cảm khác. Hãy để tình cảm luôn được bồi đắp. Đừng nên tham lam quá, cứ luôn muốn những gì mình chưa có được, mà lại bỏ sót những thứ mình đang có.
Anh biết là mình đã làm khó cho em, khi để em làm dâu mà không có anh bên cạnh. Thật là uất ức cho em. Anh không phải là thân con gái, cho nên không thể nói là có thể thấu hiểu chuyện này trọn vẹn được, nhưng anh tin rằng mình có thể hiểu được những cảm giác mà em phải trãi qua.
Nhưng anh tin rằng cho dù phải chịu uất ức bao nhiêu thì em cũng không có 1 lời nào oán thán anh cả, vì anh biết em là 1 người luôn luôn biết thông cảm và nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho bản thân mình. Chính điều này đã khiến anh muốn làm thân với em đó. Anh biết là những tiện nghi cuộc sống mà em có ở nhà anh không phải là tốt nhất, nhưng cũng coi là cho em được 1 cuộc sống thoải mái, tất nhiên là nó không thể nào bù đắp thay phần anh được, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể tạo điều kiện cho em được.
Em có lẽ tiếp xúc nhiều với bố, cộng thêm bố là người suy nghĩ mộc mạc, vì thế em luôn cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với bố. Còn về phần mẹ, anh nghĩ rào cản của 2 người chỉ là sự dè chừng của em mà thôi. Mẹ là người ăn nói cẩn trọng, nhìn ngoài thì lạnh nhưng trong lại nóng. Mẹ tuy không thể hiện tình cảm ra ngoài như bố nhưng mẹ cũng là người sống vô cùng tình cảm cũng như rất tâm lý. Mẹ cũng như em, luôn nghĩ cho người khác trước, ngay cả khi đó là thiệt cho bản thân của mình mẹ cũng làm nữa. Mẹ luôn nghĩ đó là tạo phúc cho con cháu, thiệt thòi 1 chút cũng chẳng mất mát da thịt gì. Mẹ luôn muốn coi em là chính con gái ruột của mình, nhưng như anh nói, mẹ ít khi nào bày tỏ ra mặt, mà mẹ chỉ thông qua hành động của mình thôi. Chẳng hạn như mẹ lo cho em từ chuyện ăn uống đến quần áo hay việc nhà cửa.
Mẹ thông cảm cho em đi làm sẽ mệt mỏi cho nên mẹ có thể thay em làm những việc nhà. Tất nhiên cũng chính vì vậy mà em cảm thấy áy náy, rồi dẫn đến buồn bã trầm uất. 2 người cùng sống biết nghĩ cho người khác khi sống chung với nhau thì dễ xãy ra chuyện này, hễ ai làm hơn người kia sẽ tức thì gây 1 cảm giác khó chịu cho đối phương. Nhưng em cũng đừng vì thế mà buồn. Dù những việc mà em đã làm ở nhà, tự bản thân em thấy là không đáng gì cả, nhưng cũng đã được mẹ đánh giá rất cao. Mẹ đã khen anh là đã biết chọn 1 người làm vợ tốt đó. Không tự kể công, cũng là 1 phẩm chất tốt, cần được phát huy. Nhưng nói vậy chứ không là anh muốn em luôn tự trách bản thân mình là kẻ vô dụng đâu.
Mẹ còn khoẻ, mẹ muốn nhân cơ hội này làm được việc gì đỡ tay đỡ chân cho con cái thì mẹ làm. Rồi đến khi mẹ làm không nổi nữa thì lúc đó còn nhiều cơ hội cho em lại giúp đỡ mẹ. Đã thành người một nhà rồi, em cũng đừng nên tính toán chi li làm gì nữa nhé. Ngoài công việc ở cty ra, về nhà thì em làm được việc gì thì làm giúp được gì thì giúp, mệt mỏi thì nghỉ ngơi.
Nói vậy thì nói, không phải vì vậy mà em tự cho mình thoải mái, để tránh tình trạng dần lâu rồi sinh ra làm biếng, em chỉ cần đặt ra mục tiêu cho mình mỗi ngày giúp việc nhà là được.Đây chỉ gọi là phòng hờ thôi, chứ anh luôn tin em là người biết giúp đỡ gia đình mà.
Mẹ luôn tạ ơn trên vì đã giúp anh tìm được 1 người vợ quí, cũng là người con dâu- và cũng như là con gái của mẹ.
Em đừng nên đánh giá mình quá thấp nhé.
Sang năm mới, anh chúc em:
- Biết tự săn sóc mình tốt hơn năm cũ
- Giữ gìn sức khoẻ thật tốt để làm việc hiệu quả hơn
- Được nhiều người yếu mến
- Bớt suy nghĩ tiêu cực, luôn hướng đến và hoàn thành những mục tiêu đề ra
- Bớt suy nghĩ xấu về anh xã
- Luôn luôn nghe lời anh xã, phải đặt lời anh xã lên hàng đầu
- Không được xem thường bản thân
- Luôn luôn phấn đấu, và chiến đấu với bản thân
Và điều cuối cùng là luôn yêu anh xã, ngày nào cũng phải nhớ đến anh xã, lúc nào cũng phải nhớ đến anh xã, ăn cơm cũng nhớ, uống nước cũng nhớ, lái xe cũng nhớ ( nhưng cũng phải để ý đường), đi toilett cũng nhớ, đi tắm cũng nhớ, đi trước khi đi ngủ thì tưởng tượng mặt của anh xã rồi hun 1 cái, trong mơ phải mơ thấy anh xã nhiều nhất....( "..." ý là còn nữa nhưng anh chưa nghĩ ra).
Đọc xong rồi thì hãy thường thức món quà tinh thần của anh xã dành tặng cho bà xã.

Nếu em đọc không thấy chữ thì em có thể đọc chú thích của anh sau đây:

- Em nhớ anh, anh biết chứ, anh cũng vậy
- Em rất yêu anh, anh biết chứ, anh cũng vậy
- vì thế...
- Anh mong sớm được về nhà, bên cạnh em, chăm sóc cho em
- Yêu thương em như chưa từng có, chia sẻ buồn vui
- và...
- Anh mong em luôn khoẻ, hạnh phúc

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

Ông xã đi tập đánh piano hả?

Anh xã ơi,

Biết anh vì tập đánh đàn bài nhạc tặng em mà bị đau tay em xúc động lắm. Vừa vui vì mình nhận được quà tình yêu từ tấm chân tình của ông xã, vừa đau lòng vì các ngón tay của ông xã đang ê ẩm, làm ông xã em đau.
Năm mới Tết đến, em chúc ông xã có nhiều sức khoẻ, có nhiều nghị lực vượt qua tất cả mọi chướng ngại phía trước để hoàn thành tốt việc học tập tại Đức, thực hiện được mọi điều ông xã muốn. Và nhất là ông xã có trí nhớ tốt, sự linh hoạt nhạy cảm trong giao tiếp. Em chúc xong rồi, ông xã có lì xì cho em xã không nhỉ? Lì xì bà xã vài cái hun hén.

Năm nay em vừa phát hiện ra một tính xấu của bà xã nữa rồi ông xã ơi. Đó là bà xã rất thường trả lời lại với người lớn vì nghĩ những việc mình đang làm là hợp lý đó. Em sẽ rút kinh nghiệm trong năm tới. Sẽ từ tốn hơn, lắng nghe nhiều hơn... Còn nữa, em nhận thấy một điều xấu nữa ở em. Đó là không thích hoặc việc gì không đúng ý của mình là thể hiện ngay ra mặt. Cái này không tốt tí nào khi em giao tiếp, nói chuyện với người lớn hơn mình. Phải biết lắng nghe và hành động. Còn một bệnh nữa muôn thuở của bà xã nữa là "lười biếng". Bà xã vẫn còn ỷ lại và lười biếng vô cùng. Không biết khi nào bà xã sẽ có lại thiên thần hộ mệnh của bà xã, và cũng là thần dược trị bá bệnh của bà xã nhỉ?

Ông xã cố gắng lên nhé!!! Em yêu anh nhiều lắm. Đã hai mùa valentine không có anh rồi, cũng buồn lắm nhưng em xã sẽ thích nghi tốt thôi hà. Hy vọng hôm nay anh xã sẽ ghé vào blog. Chúc mừng năm mới.

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Một ngày lại trôi qua!

Tối qua em lại về trễ, rời khỏi nhà ngoại đã là 9g20 rồi. Về đến nhà thì vào phòng bố mẹ để nói với bố mẹ một vài chuyện. Nói xong cũng gần 11g rồi. Biết được ngày mai phải rồi khỏi nhà sớm lúc 5g30 nên em lo lắng sợ chuẩn bị không kịp. Thế là quyết định ko nói chuyện với anh và bắt đầu ủi đồ. Và đi ngủ lúc 11g40'.
Sáng thức dậy thật sớm đi cùng bố mẹ và dì Bé. Mình đi đến tiệm hoa để đặt kết xe hoa. Xe của bố kết đẹp thiệt, nhưng số tiền thì cũng tương xứng không kém. Tổng cộng 1,000,000 đồng bao gồm luôn hoa của cô dâu và chú rễ. Hôm nay em làm cũng cảm thấy có ích, làm cũng được vài chuyện.
7g30 thì một phái đoàn nhà mình đại diện qua nhà gái nói chuyện, sau đó cũng nhau ra chùa làm lễ. Làm lễ ở chùa cũng hay. Hôm nay em biết em ý nghĩa của "nhẫn" cưới. hihi
Kế tiếp là em và dì Bé ra chổ nhà hàng đãi tiệc trước, xem có thể giúp gì cho cậu mợ ko?
Nhưng mọi thứ đâu đã vào đấy và em và dì Bé chỉ đi loay quanh để chụp hình thôi. Không biết anh nhận ra gì Bé khác gì chưa nhỉ?
Đồ ăn và cung cách phục vụ ở nhà hàng rất tốt. Hôm nay, cậu Hùng đã lên sân khấu trình bày hai bài hát luôn. Quả là một chú rễ phong độ anh nhỉ? Cậu hát bài có điệu nhảy Chachacha. Thế là bạn của cậu liền hưởng ứng kịch liệt lên dance liền. Làm lúc này em ngứa nghề và mong anh xã quá. Hehehe.
Tin không vui một chút đó là tiệc cưới còn dư 6 bàn vì bạn của cậu không đến. Mà một bàn tiệc tới 3tr lân. Ngán thiệt. mẹ tải ra bớt cho nhà gái và nhà mình. Đem về nhà ngoại chỉ có 02 bàn. Nói dối bà chỉ dư 2 bàn. hihi
Máy em sắp hết pin rồi. Em ngừng ở đây nha.
Anh xem anh o betihanhphuc nhe.

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Anh ơi, em thật là rắc rối phải không anh?


Chủ Nhật ngày 23/01/2010
Một buổi sáng Chủ Nhật thật nhiều áp lực. Lâu lắm rồi mình đã không vào bất cứ việc gì ở nhà. Cảm giác xa lạ, không biết bắt đầu từ đâu và làm gì cảm thấy mình dư thừa trong chính căn nhà mình đang sống. Mình phải làm gì đây. Cơm nước thì không biết làm gì, mẹ thì không nhờ cậy mình làm gì cả. Mình thì lại không dám làm những công việc của mình, và cứ ngồi cầm cự ở dưới nhà để chờ được sai việc. Mình ghét cảm giác bị động này. Mình muốn mình tự biết mình phải làm gì và làm thôi. Ở nhà riết, thấy mình như kẻ dư thừa, chỉ ăn bám và không giúp đỡ gì hết. Ước gì mình được về chính nhà mẹ ruột mình, mình được ung dung mà làm biếng, khi mẹ chịu hết nỗi sự lười biếng nhết thay của mình thì sẽ mắng mình một trận. Bây giờ mình mới cảm giác lo sợ quá. Vì nhà chồng thì khác với nhà mẹ ruột, bố mẹ cũng không có thoái quen mắng mình, khiển trách mình, chỉ luôn luôn muốn mình tự giác làm mọi việc. Nhưng hiện tại, mình đã không ở nhà hòa nhập với mọi người một thời gian dài rồi, mình thật sự không biết làm gì cả. Mình muốn nói điều này ra cho bố mẹ hiểu nhưng lúc nào mình cũng lo sợ và sợ sệt. Sợ “bị nghĩ là” sao đứa này khôn quá, nó nói ra để chặn đầu mình đây. Sau mà nó mưu mô xảo trá quá. Chuyện gì cũng kể cho chồng nó biết, có phải nó muốn chia rẽ tình cảm của bố mẹ và chồng nó không. Mình sợ quá, buồn nữa. Cảm giác làm biếng, sống không có ngày mai sao mà chán nản quá. Mình muốn khóc cho thật nhiều, để rồi sau khi khóc sẽ quên hết cảm giác đó và lại bắt đầu lại từ đầu. Mình tệ quá, hôm qua đi ăn với bố ở nhà chú Lộc thì lại làm rơi cả một dĩa bún trước mặt cả gia đình bên chồng. Mình sợ quá! Mặc dù mọi người chẳng nói gì, nhưng mình thật sự sợ lắm. Đến sáng nay thì mẹ vừa giao em cho mình chăm có tí xíu thì lại làm em té. Em té chuối cả mặt xuống cầu thang. Mình bối rối vừ sợ bị la, vừa không biết xoay sở, thế là em Tom cứ khóc rống lên. Một lần nữa lại thấy sự tệ hại của mình. Mình cảm thấy cố đơn, lạc long trong chính căn nhà mình đang ở. Chồng ơi, mình có thể tự xoay sở những lúc thiếu anh nhưng hình như nó không dễ làm tí nào. Em sợ quá. Mọi người đều bảo em có phước có bố mẹ chồng tốt như vậy. Thì đối với em nó là cả một áp lực. Áp lực phải cư xử làm sao cho hợp đạo con cái, vừa phải làm sao cho tình cảm của bố mẹ không thay đổi, hoặc mất đi. Em sợ lắm, đó là lý do tại sao, mỗi lúc em làm việc gì sai hoặc làm đều gì em cũng phải dò xét ý kiến. Hay em đã phạm sai lầm thì trong long em luôn lo lắng, sợ hãi tột cùng. Có lối thoát nào cho em không anh? Bố mẹ có tha thứ và cho em them cơ hội không anh? Em sợ quá.
Em luôn nghĩ rằng mình rất giỏi trong việc hành xử, cư xử, nhưng bây giờ thì không phải nữa. Mình cảm thấy lo lắng và sợ hãi quá. Mình không dám đối diện với những người trong nhà (ngoài bố). Bố thật là một người tình cảm, độ lượng, bố thích không thích điều gì là bố sẽ nói ra cả. Nhưng với mẹ và dì thì em không biết được. Đôi khi em tự dễ giải cho mình tự cho mình thư giãn. Nhưng sự thật thì điều đó hoàn toàn không đúng. Hôm nay mình ra mục tiêu là phải hoàn thành xong bộ hộ sơ xin vào Holcim, nhưng dường như mình vẫn còn đang ở vị trí số 0. Nghĩa là chưa có gì cả, mình luôn tự nhủ là mình sẽ luôn làm kịp thời… rất nhiều lý do do mình tự tạo ra để cho phép mình delay hoài, delay hủy. Tại sao bao nhiêu lần mình muốn học tính cương quyết, kiên trì của anh xã và bố chồng mình mà không làm được, mình giận chính mình, và cũng không có lối thoát. Lười vẫn lười ra đó, cảm giác mệt mỏi trong mình vẫn cứ ì ra. Mình thật sự muốn sống một cuộc sống lành mạnh, thể dục thể thao, mỗi ngày là bao điều mình đã làm được. Không phải stress như lúc này. Nhiều thứ mình muốn làm mà không làm được. Hay là mình cần một khoảng lặng để tự suy nghĩ và điều chỉnh, hay là mình đợi đến lúc tính thương của bố mẹ không còn rồi lúc đó ăn năn cũng ko kịp. Hay tệ hơn nữa là anh xã cũng thấy bản chất xấu xa này của mình là xa lánh mình. Mình cần gì đây? Mình cần gì để mình có thể biến suy nghĩ thành hành động?


Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Kết quả là thất bại

Cuối cùng anh cũng đã nhận được cái mà mình đáng phải bị nhận. Thật ra thất bại này anh cũng đã rút cho mình những điều để những lần sau chấn chỉnh hơn. Dù có buồn nhưng " vạn sự khởi đầu nan" anh sẽ tiếp tục" chiến đấu". Dù sao cũng chưa phải hết đường mà. Đi không được đường này thì đi đường khác.

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010

Buồn, sao mình tức mình quá đi.

Anh cũng không biết bắt đầu từ đâu nữa. Chuyện thực tập của anh tưởng chừng như đang sắp được khởi động thì đùng một cái, mọi hy vọng gần như dập tắt. Anh gọi điện thử cho chú Chính vào tối nay, thì gần như đây là 1 dịp để bao nhiêu nỗi bực dọc của Chú đều xã tất cả lê anh, mà nguyên nhân chính là từ anh mà ra.
Qua lời kể của Chú, thì quả thật là làm anh vô cùng bất ngờ, sao lại có người tốt với mình đến thế, nhưng anh không hề biết. Chú bảo là đã chuẩn bị mọi thứ cho anh từ công việc sẽ thực tập đến chỗ ở, thế mà anh đã không có liên lạc với chú gì cả, điều này làm Chú cảm thấy vô cùng thất vọng về anh. Anh cũng không dám giải thích gì về việc các bức thư của anh gửi đi nhưng Chú đã không nhận được. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ là anh đã ngại việc gọi điện thoại trực tiếp cho Chú.
Từ việc đụng chuyện của bác Thu làm anh vô cùng sợ phải nói chuyện với những người Việt ở Đức. Vì thế anh chỉ dám liên lạc qua Email. Nhưng trên thực tế là ưu tiên hàng đầu của việt liên lạc là trực tiếp gặp mặt, sau đó thông qua điện thoại rồi cuối cùng mới đến Email. Anh thật vừa buồn lại vừa giận chính bản thân là tại sao mình đã không đủ can đảm đối mặt với nỗi sợ hãi của mình. Để rồi tự mình hại mình, tự mình lại làm hẹp cơ hội của mình. Anh cảm thấy mình hèn nhát quá.
Quãng thời gian qua anh luôn trong tâm trạng không vui, dù anh phải cố tỏ ra bình thường. Nhưng từ trong lòng anh cảm thấy vô cùng chán nản, vì mọi việc không như ý mình muốn. Bây giờ lại nghe những gì Chú Chính nói thì anh lại cảm thấy như mình rơi từ trên trời xuống dưới vực thẳm không đáy.
Anh đã xin lỗi Chú, và mong ở Chú 1 sự thông cảm cho anh, và tạo cho anh thêm 1 cơ hội nữa. Chú cũng tỏ vẻ chấp nhận, nhưng lần này Chú không hứa trước được điều gì cả. Thôi thì phó mặc cho số phận vậy. Nếu số phận tiếp tục đưa đẩy ra hướng khác thì anh đành phải chấp nhận thôi.
Em đừng nói chuyện này cho cả nhà biết, anh nghĩ sẽ làm bố mẹ buồn. Cứ để Chú Chính trả lời xem sao đã. Nếu không được thì đợi đến tháng 5 đi theo chị Nga thôi.

Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010

Minh duoc len phim



Vui qua, minh duoc lam nhan vat chinh co day!!!! :))